Em cảm thấy cô đơn không khi nở nụ cười và nói những lời hài hước,
Anh cứ ngỡ là em chẳng biết buồn là gì,
Nhưng gia cảnh em thế nào anh còn không biết hay sao!!?
Anh làm em buồn bởi lời anh hoàn toàn vô nghĩa với em,
Anh cứ nói là dành cho ai,
Đúng là xưa nay kẻ lửng lơ,
Một câu thốt ra,
Mười kẻ hết chín kẻ tưởng là mình!!!
Thuở ấy, anh thấy em nửa điên nửa khùng,
Còn chẳng biết rằng cha mẹ nuôi em khó khăn thế nào,
Để đứa trẻ giỏi hết cỡ chứ không dạy thể hiện bản thân thế nào!!?
Đôi khi cho em tự chịu trách nhiệm, nhưng rồi lại bỏ lửng sở thích thật sự,
Để đi tìm cách để sợ làm đàn ông, để mà quên mất chính mình cũng đang cô đơn nơi nhà không,
Đôi khi em đứng bật dậy nhảy theo một bài nhạc nào đó,
Giọt mồ hôi rơi xuống chính là đã biết vất vả rồi!!!
Vậy mà em mỉm cười hết thảy những kẻ chê bao đời mình,
Rằng họ sẽ không bao giờ hiểu được em đã vượt qua khó khăn thế nào, bởi họ còn không có thời gian đủ cho chính mình,
Làm sao đủ thời gian xem lại đời ai,
Được cái này, mất cái kia và ngược lại,
Em tự hỏi ai cunhx có quyền học,
Như cái cách mà bạn anh biết nói tiếng việt đâu cần em dạy,
Họ yêu Việt Nam như cách anh yêu em chăng!!?
Một khi yêu điều gì đó thì muốn tìm hiểu,
Hay là cha mẹ họ là người Việt cũng mong con mình biết một chút về nơi này,
Còn giao tiếp là ngôn ngữ còn phát triển,
Ngôn ngữ phát triển con người sẽ khó quên nguồn gốc,
Anh đã bỏ lỡ nhiều cơ hội tìm hiểu em,
Vậy nên mới lỡ làng theo kẻ lạ đi về nơi khác,
Ngỡ rằng khi gặp lại em cẫn như ban đầu,
Rõ là em và cả gia đình như ban đầu,
Chỉ tâm tưởng anh là thay đổi,
Anh cho phép bản thân thay đổi, còn em thì chưa bao giờ,
Vậy nên anh không tạo nên bài học cho bản thân sau mỗi cuộc tình, nên anh nhìn em cũng vô nghĩa như vậy,
Đợi người khác dạy đờ có vui đâu anh!!?
Lòng em chưa bao giờ thiếu suy nghĩ,
Nhưng lòng anh suy nghĩ mà lại không có bắt đầu, nên anh chẳng biết về đâu!!
Dù anh trải đời theo cách của anh, nhưng đó đâu phải là đời, đó là thử thách mà anh sụp đổ lụi bại thì những kẻ đó cũng dần gục ngã theo, đó gọi là anh em cùng chung mục đích hay sao!!?
Lúc anh cua em, anh còn nghĩ trước sẽ bỏ em để tiếp tục êm ấm mà!!!
Anh cần bạn và chứng minh sự chung thủy lúc ấy với ai!!?
Em không muốn biết được không đây,
Anh xơ lừa doox em, nhưng để lại trong em sự thiếu tôn trọng người khác của anh,
Em còn chẳng biết anh đã phân đinhk rõ mọi thứ chưa,
Nhưng trong lòng anh chắc có suy nghĩ đếm việc quay lại, hay tiếp tục với người cũ, người mới nữa không!!?
Đến lúc ấy thật sự xảy ra, anh đã biết cách giải chưa!?
Sự tin tưởng khó có lắm anh à,
Tìm được mình yêu thương tin chỉ là khởi đầu sao anh!!?
Em vẫn hi vọng, anh chưa bao giờ phản bội em, bởi anh vẫn xuất hiện lạ kì bên cạnh,
Tuy là có nghi hoặc khởi đầu, nhưng có lẽ anh muốn chứng minh một điều gì đó, mà ngỡ cả đờ em sẽ chẳng thể tin kẻ khác mà rời bỏ anh được,
Nhưng đời hay thật đây anh à,
Kẻ mình thochs chỉ lẩn vởn bên mình không nói một lời,
Trong khi mình quá cô đơn chỉ cần sự giao tiếp chân thành, anh có làm được việc đó không,chắc điều đó chúng ta vẫn phải học thôi!!!
Bởi em cũng như anh, với bạn bè thì vui lắm, nhưng với người lạ thì vẫn còn là những rào cản không tên!!!
Làm gì có chuyện em tin chúng kia chứ, nhưng việc dĩ hòa di quý cũng giúp em vượt qua những thử thách đấy!!!
Những kẻ ấy còn không không hiểu em là loại gì!?,
Ngây thơ hay là cáo già!!?
Cô bé hay sự tởm lợm,
Chúng đều thấy và phát ngán đến mắc ói,
Rằng những thứ anh mang lại đều khiến chúng không tin mà bỏ lỡ,
Anh làm gì yêu em vì những thứ kẻ ngoài kia thích,
Em biết anh yêu em vì lí do gì thế là đủ rồi,
Tuy dòng đời trôi chảy, ta có những thứ cần quên đi, nhưng đó là dấu nặng khiến ta thay đổi được chính mình, tuy chữ đau ta hiểu nhất khi ta mất tất cả quá nhanh, và rồi hạnh phúc lại đếm từ từ, nhưng đúng là không có gì dễ đến dễ đi mà lại là hạnh phúc cả,
Em vẫn nhớ sơ lược thôi, chỉ sợ anh hiểu lầm mà cả gia đình không còn cơ hội hiểu nhau nữa!!!
Ấy vậy mà lời nói ngược luôn có tác dụng trong đời cả em với anh, nếu không có sự vô lí, chắc ta đã lạc mãi trong tình cảm sâu sắc mà không biết đường ra,
Anh có cách yêu riêng của mình, và em cũng thế,
Nếu thử thách lần này ta không có điểm chúng, há phải ta sẽ chạy theo tiếp những mối tình chóng vánh của em!!!
Mà đàn ông thì chẳng sao cả, còn em mạnh mẽ để làm đàn ông sao!!?
Vậy nên anh báo cho em biết ta chính là đúng người đúng thời điểm, anh không bỏ mặc em nữa, những suy nghĩ hư ảo, mơ hồ nay có lí do để trở thành gợi ý chưa bao giờ anh xa nổi em!!!
Những lời nói tạo sức mạng lớn, trước nay ta tốt để làm giừ kia chứ, để có ngày hôm nay chứ sao!!?
Ta biết cách để hiếu thảo,
Ta biết cách để là chính mình,
Và ta biết mình sẽ không bao giờ cô đơn nữa,
Anh có nóng nảy bao nhiêu cũng biết cách để nén nó lại, và đừng nén nó quá lâu, và cũng đừng la hét một mình, bởi em còn bực mình hơn anh đấy,
Mà hai kẻ bực mình gần nhau là choảng đấy,
Vậy nên học cách tích cực như anh đã từng, bây giờ anh hãy thực hành nó đi !!!
Có ai sợ gì giúp người!?,
Người ơn thì ít, người hùa ăn theo,
Của ngon bí mật mấy đời,
Người theo ăn chặn,
Người đời mỉa mai,
Ngày xưa chú cuội, chị hằng,
Nhân gian cách biệt để về cõi tiên,
Đều ở mặt trăng thôi mà,
Gần thì gần lắm,
Nhưng còn chưa hết quả đời,
Còn chưa được đàng hoàng chính chính bên nhau,
Người muốn tu tập khắp nơi,
Con gái tu tập mơn mởn sao tu,
Tiên nữ đã đẹp nhất đời,
Kẻ nào cũng thích cũng đòi thử qua,
Xin lỗi ta biết nhà ta,
Kẻ hèn nhát lắm làm ba trò gì!!?
Của chùa ăn uống linh đình,
Của trời ăn vào chình ình thối tha,
Bởi thế mà đụng vào ta,
Phỏng tay rồi đấy cha ta biết rồi,
Ta là thứ có chủ rồi,
Làm ta quên mất chồng ta coi chừng
Kẻ dưng ăn nói lung tung,
Ta đây nói năng lưng chừng mà tin,
Ta bảo ta lại chưa tin,
Kẻ kia cười lớn,
Tao vào cướp luôn,
Thân nữ bỏ gia đình đi luôn,
Là chịu cảnh xa chồng, xa con,
Thân nữ chiều chuồng dâm dang,
Chịu cảnh tiên cảnh bồng lai suốt đời,
Này giờ hiểu lầm sống kiểu ngược đời đủ rồi,
Người nghèo muốn làm giàu bằng nông,
Người giàu biết giúp bữa ăn,
Người nghèo vui lắm mai bán rẻ gạo cho,
Kẻ nào muốn hơn muốn thua,
Ngày chầu trời ấy, làm tinh tiên gì!!!
Nơi đâu chẳng có kẻ quê mùa,
Một bộ quần áo biến con người thành người sang được hay sao!!?
Kẻ quê mới nghĩ vậy thôi,
Cách suy nghĩ ảnh hưởng đến ăn mặc,
Bởi như vậy kẻ ấy mới cảm giác được tôn trọng,
Thực ra chúng thích mặc thiếu vải hơn!!!
Nhưng thời gian trôi,
Kẻ không đàng hoàng tử tế sớm tự lột mặt nạ thôi,
Cuối cùng quê mùa là gì!?,
Là dễ bị lừa và dễ bị kẻ cầm đầu khinh miệt nhất,
Đời ăn của thiên hạ dễ mà cũng khó,
Ăn thằng này hầu thằng kia, thằng thấp ngước mặt với kẻ cao, cả đời cũng không cao bằng, mà nghĩ thằng kia phải lùn cúi trước mình, và tự tin chửi thằng cao ngu, và bị đánh cho sấp mặt, đó là nguyên lí sinh ra xã hội,
Cái gì quá cũng thành tệ nạn,
Người duy nhất vô ngại với đòi hỏi vô lí của kẻ tham là cha mẹ!!!
Bởi kẻ cầm đầu hưởng lợi nhiều nhất,
Những kẻ dưới hầu hạ và trân trọng đồng tiền mình làm lắm,
Và những kẻ ấy cũng nắm đầu những kẻ ngu dại dưới chúng nữa,
Nên chúng tự tin dưới người tài, trên vạn kẻ ngu muội,
Mà hóa ra đồng tiền chúng cầm trong tay phải đưa kẻ trên,
Và đó chính là tiền chúng khó khăn lắm mới lừa được kẻ dại, sao dâng không vậy chứ, rồi chúng nung nấu ý đồ phản bội, chứ chẳng ai ngoài kia làm thay cho chúng được,
Và ngày ấy đã đến, thằng nào nhiều tiền hơn thằng đó thắng, chúng chạy theo đam mê đồng tiền, cả đời bị đồng tiền sai khiến!!
Chúng quan tâm nhiều đến lợi ích trong tương lai để cố trèo cho bằng kẻ cầm đầu,
Nhưng chúng còn không biết kẻ đứng đầu là ai mà không trèo cao té đau,
Từng đồng chúng bỏ ra để trèo cao, nếu chúng biết lượng sức để tiêu xài,
Có lẽ từng ấy đã đủ cho chúng sống cả đời rồi,
Hồi dưới quê chúng sống vất vả thế nào, có tiền mà không ăn xài thì phí quá, có bao nhiêu chúng ăn chơi hết để không phải cúng tiếp cho thằng cao hơn, và chúng mang nợ ngập đầu!!!
Kẻ kia còn tinh ma hơn chúng nhiều,
Chúng quên hết để ăn chơi, và giờ mối nợ ai hưởng cho chúng đây, chính là những đứa trẻ, chúng dám bán con rồi, ai dám dựa dẫm chúng mà ra hồn đây!?
Chúng hại người vô tội, nay vì tiền mà chúng cũng dùng đứa con ruột hay con nuôi đều người dưng đối với chúng, chúng đổ hết tội cho con chúng hưởng, và nhận trái đắng trong đời,
Không làm đứa con hiếu thảo, cha mẹ phận nhận phần trách nhiệm cho sự bất hiếu của con mình,
Nay con ả không cha ai dạy con ả dùm ả đây!?
"May mà ta biết rồi né ra, còn nếu không đời ta sẽ còn ra thế nào!!!? Mãi mãi ả bỏ bùa ta thế nào đây!?
Ta chẳng phải đàn ông, cũng không có nhu cầu học hỏi gì từ ả, ta chỉ muốn biết cha ta đã chết thế nào thôi!!?
Những kẻ bị ả bỏ bùa nay chất cao thành núi, ả quản được hết hay không!? Mẹ ả, con gái ả phục vụ cả đời cho những kẻ ấy được không!? Đương nhiên là không nên ả quyết dùng gái nhà lành, vừa làm hài lòng những gả mê ả, mà tiền sẽ vào tay ả hết, đáng tiếc cho ả, ta cần giấc ngủ an lành, quá nhiều kẻ đến đây khẩn thiết ta, ta bảo hay sống hài lòng chúng, ta sẽ cứu địa ngục thành là ngày giải thoát cho các ngươi vào một ngày không xa,
Trời, Rồng, Quỉ, Thần, à!!!
Có thể vài kẻ chúng thoát được, nhưng đó chỉ là nằm trong kế hoạch của Chúng ta mà thôi!!
Đừng sợ có ta và cha ta và chồng ta,
Đau khổ này chỉ trong chớp mắt mà thôi!!
Ta không lừa ả, nhưng có dành chút giả tạo cuối cùng cho kẻ đã giết cha ta bằng mọi cách, sự linh thiêng này ta đã hưởng hương đủ rồi, ta sẽ ra tay!!! Hãy tin ta",
Bất hiếu hay hiếu thảo thì chúng thích,
Không có cái nào cả, chúng chỉ cần dục vọng mà thôi!!
Muốn cả đời tiền cung phụng thì trước tiên phải cung phụng tiền trước,
Chúng quen sống loạn luân ngàn kiếp nên kiếp này chúng đâu thoát sự quái thai trong tâm hồn, mà tự tạo ra những linh hồn tàn ác phục vụ nhu cầu và đẩy họ vào chỗ chêta, mãi mãi thay tội cho chúng,
Ngọt ngào trên đời ai cũng biết là xạo mà sao vẫn muốn nghe,
Ta tin ngày này ta không làm con chiên lạc đàn nào là con chiên nữa,
Mà là ngày cồng chiêng nhảy múa thật vui mừng!!! Vì họ đã tin ta!! Người không khởi nghĩa một mình như Mộc Lan nữa mà cả gia đình cùng ra chiến trường, để bảo vệ lẫn nhau!!!
Có tay chân sao không biết sử dụng sao cho đúng!!?
Nay than trời thở đất ai thấu đâu,
Cha mẹ bất lực từ con hư, kẻ ấy ai dám đội đầu để hạnh phúc lắm tiền như chúng!!!
Nay là thời nhân quả hiện tiền, chúng cũng bỏ mặc như không,
Chúng bảo tao chẳng phải Đạo Phật, cần biết những thứ của mày!!
Đạo nào không dạy lẽ phải để dẫn đường tìm tương lai chính mình, ai ngờ chúng lừa luôn Trời Phật, lười biếng và dám chửi kẻ nào không theo đạo của riêng chúng, hù dọa tính mạng người khác đã là khởi nguồn của giết người rồi!!! Và chúng đã làm thế thật!!
Người chết được yên nghỉ họ đã không gào khóc thê thảm vậy,
Họ hỏi hạnh phúc là gì mà chỉ có vua chúa có!!?
Họ làm vua mà để chúng tôi thế này!!?
Họ không biết vua cũng đnag bị giam cầm vì sự không tin tưởng này,
Bởi ta thay họ một cô gái mà chẳng ai biết tôi là ai!!? Đã làm gì khiến các người tin thế, vẻ đẹp, tâm hồn, hay sự khẳng khái,
Nếu tin ta các người sẽ chẳng được gì ngoài một dân tộc họ òa bình được tôn trọng, và tìm được người thân nơi Địa Ngục giam cầm, đó có phải mong đợi khi các người bệnh nặng, chỉ mong sống sót lại đời để không bị xuống Địa ngục mà nhờ Chúng giúp,
Và các ngươi nhận lại gì chứ
TIỀN MẤT TẬT MANG mà!!!
Giờ tin ta các người sẽ lành lặn mà tiếp tục cống hiến sức lao động với gia đình, nơi sẽ chẳng bao giờ khuyên các người lười biếng mà muốn ăn sẵn bởi họ đã từng được dạy như thế, sẽ chỉ dạy các người làm sao để trở thành cô gái chàng trai tốt, mà tương lai nghe lời họ về người tương lai, hoặc sẽ tự chọn người ưng ý đôi bên mà không gặp ác quỷ và thời gian họ sẽ hiểu họ đã không quản ngại khó khăn sinh đứa con này mà tự hào mãi mãi về gia đình mình đã hơn người khác về hạnh phúc của lòng hiếu thảo!!
Chúng muốn làm gì thì làm, chỉ cần hại đến mạng người Chúng sẽ phải trả giá sớm thôi,
Quả báo lành này ngàn kiếp nữa để phân chia để sử dụng,
Đời này ai biết mình sẽ khó khăn lúc nào, phá sản khi nào, và người thân sẽ ra sao, khi nay chẳng biết làm gì, người chứa đầy bệnh của tệ nạn, và mong ăn xin sẽ giàu có lạo hay sao!?
Vô học là gì, khó khăn đến mới nhận biết được!!?
Người càng giàu càng chú trọng dạy dỗ con mình thì cái giàu ấy mới bền vững,
Không được dạy dỗ sao biết trân trọng đồng tiền mà biết lúc nào nên tiết kiệm, và sử dụng đồng tiền khi cần thiết, có một cuộc đời vững chãi việc gì khó cách mấy cũng vượt qua được hết,
Vậy mà những kẻ lúc sung sướng chẳng nghĩ gì cho ai, những cứ găp khó khăn là bắt đầu than thở kể khổ để được thương hại, rồi tới khi lừa được tiền xong là trở mặt bảo người ngu, ai sống chết thế nào cũng không màng!!! Bởi nghĩ lần sau lại kể khổ là xong thôi mà,
Và cái kết đắng luôn dành cho kẻ tham làm thôi!! Thích hưởng không muốn làm, nào người dưng nào hầu cho,
Cha mẹ khố rách áo ôm, bào vét một đứa trẻ hư,
Ôi!! Đời mâu thuẫn hay là hành vi của những kẻ không hiểu nhân quả đây!!?
Nay chúng xài hết quả lành trong một kiếp sao không sướng cho được!!!
Phân chia, tích lũy, và kết luận, mình ai trong đời, quá khó với chúng đúng không, bởi chúng đã thề thốt quá nhiều rồi!!!
Giờ đây trắng tay, nợ đeo vào cổ gông suốt đời cho kẻ trên đổ cho, mãi mãi không biết thiên đàng thế nào, mà khao khát trường thọ, chúng trường thọ để trả nợ ấy, sao chúng không thích đi,
Ăn cướp phúc đức của người khác thích không, giờ chúng chỉ nằm mơ có rất nhiều tiền trong tay mà chẳng được xài, bởi trước nay sung sướng chỉ là nhất thời, nhưng đánh đổi là một đời thôi, yêu tinh, xà tinh, yêu quái... nay đã làm người cả, và ta là ai chúng cũng đã quên mất, ta cũng phải quên mà chúng sợ gì nữa chứ!!? Ta xin trời cho ta một mục tiêu trong đời thôi, sự hòa thuận là gì!? Ngay khi ta giải đáp được, kẻ ác tự khắc biết xui xẻo là gì thôi!!? Ta là kẻ xui xẻo Nhất Đời, ai thèm khát ta, sẽ lãnh đủ!!!
Điều ước của ta chỉ vậy thôi!!
GẬY ÔNG CAO TAY, CHỈ MỘT PHÚT CHỦ QUAN ĐÃ TỰ GÁNH ĐỦ!!!
Ta có đầy đủ chiêu ứng biến linh hoạt,
Chúng có một chiêu lừa đối,
Nghĩ thôi đã thấy thắng nhưng trí nhớ có giới hạn, nên ta muốn phải để dành điều tốt đẹp trước đã!!! Nhớ nó ta đã thắng ta bước đầu rồi!!!
Nên nay ta không phán để kẻ dưới chẳng sợ nữa,
Ta sẽ cho chúng thấy ta chẳng cần đụng tay, nếu tin lời hù dọa ta dành cho kẻ từng phản lại ta, hóa ra chúng sẵn sàng phản bộ nhau và cũng sẽ phản bội ta mà!!
Chúng giờ chỉ mơ để tiếp tục cung phụng cho kẻ ác hơn chúng, như xưa,
Mà mong hưởng chút tinh hoa cuộc sống bằng mác lừa đảo,
Ai bảo ngay từ đầu làm, không nghĩ cho người đã đành, chính mình cũng quên mất,
Nay bảo chúng mất hết lí trí rồi, chắc chẳng biết lú trí là gì!!?
Tam biệt khó khăn, nay mày với ta sẽ là bạn tâm giao, nếu mày tới đây là khách tao tiếp đón tử tế, tâm sự xíu rồi tạm biệt, còn nếu mày đến sinh bệnh cho ta, ta tiễn không ngày gặp lại!!!
Lúc ấy, chúng cười ta vui lắm, giờ đây ta chẳng cần chứng kiếm lại, ta sẽ cho Chúng biết gia đình ta là Tiền Kiếp của chúng,
Chúng hận vì sao gia đình được hạnh phúc mãi, mà mãi chẳng đến phiên chúng!!
Nay cũng chính ngôi nhà này chán ghét lời hứa của chúng biến nó trở thành một ngôi nhà hạnh phúc, mà rước loại xấu xí như Chúng vào!!!
Ta đến đón chào, ta về vẫy chào,
Biết ta về với người thân yêu nhất là Mẹ,
Ai có buồn cũng phải làm điều này cho Đời ta,
Bởi ai như ta cũng muốn trở về với cội nguồn!!! Sinh tử, sinh thành và nuôi dưỡng mà!!! Các con yêu quý của ta nào buồn thay ta mãi được đâu!!?
Những kẻ bảo thèm khát cuộc sống của người khác, ghen tị và muốn vào thử thôi, cuối là nhận ra là hạnh phúc người ăn chẳng ngon như ban đầu tí nào, mà lỡ phóng lao rồi!!?
Kẻ hận đời thích sống trái với luân lí, đau khổ do không biết giữ mình, vì đàn ông chà đạp, sẽ thích yêu đàn bà sau đó,
Đàn ông cũng vậy, chơi gái ngon lành ngây thơ, muốn thêm không muốn dừng, đâu cần em gái mưa phải cung phụng nào, chỉ thích là tình nhân qua đường mà thôi.
Đời này lắm người tốt không chọn, cứ chọn lầm rồi hận đời, lướt qua người tốt chẳng chọn, chọn đúng kẻ như mình, rồi than!!! Chẳng tin điều gì đẹp đẽ trên đời nữa!!!?
những kẻ ngây thơ, có ngây thơ được với đời bao giờ!! Tự biến bản thân thành quỷ sứ, đẹp đấy nhưng thù hận tâm can sơm lộ diện, bằng cách này hay cách khác, người nhận diện ra những con quỷ ấy, không bao giờ tin Chúng nữa!!!
Anh hùng thời nào chẳng có, nay ta có tiền trót lọt mình ta,
Kẻ đứng ngoài Chùa ăn xin là tay trong của Thầy cả, còn sợ sao dám ra mặt mất thiêng con chiên, nhờ con nít xin cho, nhiều khi là fan của thầy, thầy thuê đứng ngoài đói, đẻ được người ra vào để ý mà thương rồi tiền vào ai hết đây, mà chỉ tiếp đãi những kẻ vào cúng dường thật nhiều thôi!!!
Mẹ Mìn, ông Kẹ nay thoắt ẩn thoắt hiện thông minh thật!!!
Ta nghèo nghèo vào chúng coi khinh, như đều là thường dân mà cũng phân chia vậy sao!!?
Bởi vậy anh hùng thời nay phải nhiều tiền, hồng nhan bạc tỉ mới đấu được với chúng!! Ta càng minh mẫn chúng càng sợ hãi như rùa rụt cổ thôi!!! !
Giá trị con người không nằm trong tiền mà cách chúng ta sử dụng nó, để kẻ tham lam không cuỗm hết mà làm điều vô nghĩa lại mang tiếng xấu cho ta!!!
Tất cả kế hoạch này do ta nghĩ ra, nhưng gặp loại phản bội ta chưa rành mặt nào, đáng tiếc giờ phút này chúng nhận ra,
Đã là quá trễ canh ba chưa về nhà, thì mất đời trong vô hình rồi!!
Kẻ ác giờ thông minh gấp bội, nhanh chóng bắt ta làm theo việc xấu mà đổ thừa,
Biến ta tên Thù hay Mị còn không tiếc, nhất định thích chi tiền cho thiên hạ bu, thật là cao tay!!!
Ta xem thứ đồi trụy xong tự hỏi nên coi lần hai không, cho chắc là đây chính là thứ đồi trụy, đã thay hình đổi trạng thế này rồi sao!!?
Hacker ơi, hack thì giỏi thế, tiền ăn tiêu vậy có ít quá không!!?
Vào vai nào cũng diễn được, đa nhân cách do không nhận diện được nhân quả, mà kiếp sau đòi là kiếp khác, trong khi hãy sống là chỉ có 1 Đời để sống, đó là trường thọ rồi!!!
Đáng lẽ chúng chẳng bao giờ muốn để bản thân đau đớn mà không được gì bao giờ, nhưng vì Quỷ Thần sai khiến, chúng sẵn sàng đánh đổi hết tất cả lần này!!! Chúng phải cúng kẻ hi sinh, nếu không có kẻ sẵn sàng thì lần này Quỷ Thần muốn tất cả chúng phải chịu tất cả những gì chúng gây ra!! !
Chúng quên mất gia đình ta cũng biết điều ấy, chỉ cần chúng ra tay, ta sẽ ra hiệu nhau nên làm gì, Chúng cũng hiểu nhau lắm, nhưng chỉ dừng lại ở người dưng, ăn chơi hò ngay cho thằng ngu trả tiền, phạm tội mạnh ai nấy chạy hết cả, ta nắm điều ấy, cho chúng đè đầu cưỡi cổ nhau, mệt mỏi mà tự phản bội nhau thôi!!!
Người Việt anh dũng bao đời đã nhận diện ra Chúng lâu rồi!!! Ta chiến thắng nhờ biết lúc nào cần anh dũng, học tập xóa mù chữ và lúc nào cần nhỏ nhẹ vạch tội ác và lúc nào kiên cường lần cuối cùng!!! Ta thắng nhờ mưu trí cả!!!
Tay không sao ta đánh lại, còn Chúng!!!
Nhận lại vùng đất hoang, không người toàn ma, chúng có hào hứng chăng, chúng cần nô lệ sai khiến, ta sẽ cho chúng biết, ai mới là nô lệ cho ai đời đời kiếp kiếp đây!!
Chúng hả hê khi lừa được ta, ta mỉm cười với nhau sao Chúng biết chiến thắng bày của chúng chính là chấm hết may mắn của chúng từ nay kể về sau!!!
Chúng tưởng ta lấy đi may mắn, nhưng vì chúng đã xài hết may mắn của chính mình rồi thì đúng hơn!!!
Và chúng đã mắc cái bẫy chúng tự tạo ra mất rồi!!!
Chúng phá sức, trở nên lười biếng và chỉ muốn có thật nhiều tiền để bỏ con chúng lại,
Đời này còn ánh sáng, còn lưới trời, và ông trời luôn công bằng,
Nơi ấy sinh ra từ những người Thầy chân chính,
Còn mặt đất sinh ra từ điều ngược lại,
Thần tiên nào nào dám xuống ở mà không bị hại đây!!?
Họ đánh đổi vì điều gì!!?
Nàng công chúa phải tập luyện quăng cầu, để phải trúng ngay Chàng thôi, ta yêu chàng, và biết chàng đứng sẵn chờ ta lâu rồi, ta biết hướng chàng hướng về mà chọn đúng ngày giờ này cho riêng Chàng!!!
Rất khó để con người được lên trời ngay mà không bị thử thách,
Sinh là làm vua như công chúa, hoàng tử đã ăn uống sung sướng hơn người thường, họ chẳng phải đụng chân vào việc gì, điều gì họ muốn thay đổi điều đó sẽ trở thành vị Vua anh minh, đó là nhờ cảm nhận tình yêu thương và thực sự muốn đáp lại tình cảm ấy mà thôi, người thường được làm Vua sẽ thế nào, đều có tiền kiếp là cốt Hoàng Tử là chồng tiền kiếp của công chúa mà vi hành Đời thôi!!!
Một đứa con nít làm vua mới đáng sợ, bị kẻ xấu lợi dụng là bình thường, chịu không được bao lâu mà chết ngay thôi,
Vậy nên mãi mãi kẻ làm tướng không bao giờ có thể làm vua là vậy,
Con nhà tông, KHÔNG GIỐNG LÔNG CŨNG GIỐNG CÁNH, thôi!!!
Kẻ dại là tới kiếp sau không muốn lặp lại kiếp người mà muốn mau chóng đạt lợi ích, coi thường người khác, muốn sống thay người nào!!
Xưa nay ta có bệnh thì chữa, thì phòng, và tìm phương pháp hóa giải,
Thuyền chưa trả, duyên chưa tận đã đòi vào Chùa, nào tu được đâu!!?
Chúng đã không vượt qua thử thách của Quỷ, giờ Chúng chạy đâu cho thoát!!!
Ta đã dặn chúng hãy dừng lại đi, và chúng đã làm ngơ, và giờ phút này chúng không thể thề thốt thêm gì nữa!! Dám đổ thừa tại Quỷ thì để Quỷ xử lí chúng vậy!!!
Nay chúng vào sung sướng chẳng biết tại sao những thứ gia đình ta đặt trên bàn thờ mà tu, chúng lại cướp xuống nơi dơ bẩn chúng ở, sao không hóa thành thứ dơ bẩn như chúng,
Thần tiên trong nhà bẩn lắm, phải ngàn năm mới được gột rửa một lần, như Tết đến người ta mới lau dọn vậy!!!
Đó đã là bất kính rồi!!
Ăn ngủ ngon là sướng như tiên, là con người biết điều mà mong muốn điều tốt đẹp suốt đời thôi!!!
Cha ta mất đi hóa quỷ do tức giận khi nhìn những kẻ ấy loăng loàn, chẳng phải ta, trước nay ta như thế nào vẫn vậy, ai mong hiểu cho như Chàng!!
Chúng kéo quỷ ma vào nhà, và nuôi súc sinh,
Súc sinh bảo chúng cầu đi được hết đấy!!
Chúng nghe lời và bây giờ chúng bị Quỷ giam cầm trong chính hạnh phúc của người khác,
Nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì đố được đi đâu,
Đi đâu cũng phải trở về đây phục vụ con của Quỷ!!
Ta mỉm cười hiểu chuyện!!!
Thanh thản mà ra đi!! AN CƯ LẠC NGHIỆP,
Ta đã hoàn thành rồi, gia đình thân yêu của Ta!!!
Nay ta và Chàng đều được ưng thuận, ta đã chiến thắng rồi!!! Ta chưa bao giờ là khó nhận ra nhau và ta chỉ chàng là chồng đời kiếp ta chỉ dừng lại ở tình bạn để chờ ngày được cả gia đình chúc phúc cho nhau!!!
GIA ĐÌNH TA SẼ NHẤT CÙNG NHAU!!!
No comments:
Post a Comment